Quyển sách đầu tiên nói về máy chạy bộ nhập khẩu Đài Loan

Nghĩ ngợi giây lát Nhiên nói: – Thử vào nhà sách xem sao. Đang hè chẳng có ai vào đâu.

Hai người họ liền kéo nhau ra nhà sách. Đúng là đang tư vấn mua máy chạy bộ điện trong thời gian hè, thế nhưng Hà và Nhiên là học sinh có học lực gần dưới trung bình và hạnh kiểm tí nữa yếu kém còn biết tìm đến nhà sách huống hồ người khác.

Hai người gửi xe xong bước vào trong. Tuy đông người nhưng mua máy chạy bộ ở Hà Nội không lộn xộn như trong siêu thị. Họ đứng ngồi nghiêm chỉnh, tay cầm sách hẳn hoi, mặc dù mắt không để ý vào trang sách lắm.

Nhiên nói: – Không ngờ người ta còn khôn hơn mình. Cái mình vừa nghĩ ra thì họ đã làm lâu rồi.

Hà gật đầu đưa mắt nhìn quanh, bỗng cậu thấy phía trong có một giá máy tập chạy bộ điện sách rất thoáng người, chỉ có một cô gái đang dán mắt vào đọc sách. Cô ta thân hình đẹp, da trắng, mặc váy hồng, tóc dài chấm lưng bỏ xõa, khuôn mặt không rõ xinh đẹp vì máy tập chạy bộ giảm cân Hà chỉ nhìn được góc nghiêng và quyển sách che hết mặt rồi. Hà cười khoái chí vỗ vai Nhiên, nói:

máy chạy bộ điện cao cấp

–         Cuối đời gặp tiên, chỗ kia vừa thoáng lại vừa có chân dài.

Nhiên quay ra nhìn rồi cười thích thú, hai người bước nhanh về phía cô gái.

Gần đến nơi bỗng hai người nhăn mặt bịp mũi rồi đưa mắt nhìn máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn nhau quay người bước vội ra bên ngoài thở lấy thở để. Nhiên nói:

–         Nhẽ ra phải đoán lý do vì sao lại thoáng như thế chứ.

–         Vãi chưởng tí nôn! Con dở đấy ăn mặc thế sao để hôi nách nhỉ?

Lần đầu có sách nói riêng về máy chạy bộ nhập khẩu

Hai người cười to lè lưỡi đưa mắt nhìn nhau, Nhiên nói về cách sử dụng máy chạy bộ : – Chắc vội tranh chỗ không kịp dùng khử mùi. À, mà con này khôn thật!

– Khôn gì?

– Thà hôi một chòm nách còn hơn nóng cả toàn thân. Vả lại nó địa điểm bán máy chạy bộ để mùi như thế ai dám đứng gần? thế là tự dưng được một khoảng trống, phần mát của bao người khác về mình hết. Cao thủ thật, giờ tao cũng muốn mình bị hôi nách đây.

Hai người lại ôm bụng cười khi tập máy đi bộ . Khi ngớt cười cái nóng lại ập đến. Hà gạt mồ hôi quay sang hỏi Nhiên: – Siêu thị nhà sách công viên đều không còn chỗ cho chúng mình. Bây giờ đi đâu?

– Đi chết!

Nhiên đáp bất cần nói, bỗng cậu ta như nghĩ

    máy chạy bộ điện nhập khẩu

ra chuyện gì miệng tủm tỉm quay sang nhìn Hà vỗ vai cười nói: – Có rồi, chỗ này tha hồ mát.

Khoảng mười một giờ trưa, trong ngân hàng, chỉ còn lại các nhân viên đang chuẩn bị những công việc cuối cùng để nghỉ ngơi sau một tuần làm việc.

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *